
Hình 1: TS. Phạm Văn Luân, ông Trần Hiếu Thành (giữa) và sinh viên Trần Thanh Toàn gặp gỡ và trao đổi trước Văn phòng Kinh tế và Văn hóa Đài Bắc tại Thành phố Hồ Chí Minh
Nguồn: Sinh viên Trần Thanh Toàn, ngày 22/7/2026
Sau 06 năm công tác tại Việt Nam, chiều ngày 22/7/2026, tại Văn phòng Kinh tế và Văn hóa Đài Bắc tại Thành phố Hồ Chí Minh, TS. Phạm Văn Luân – Chuyên gia Cây Di sản Việt Nam, Trưởng nhóm nghiên cứu Du lịch Trường Đại học Văn hóa Thành phố Hồ Chí Minh, cùng tôi – Trần Thanh Toàn, sinh viên Khoa Quản lý văn hóa, nghệ thuật, Trường Đại học Văn hóa Thành phố Hồ Chí Minh – đã có buổi gặp gỡ, chia tay đầy xúc động với ông Trần Hiếu Thành trước khi ông kết thúc nhiệm kỳ công tác tại Việt Nam. Cuộc gặp không chỉ là lời tạm biệt dành cho một người bạn của Việt Nam, mà còn là dịp nhìn lại hành trình sáu năm gắn bó với văn hóa, con người và những giá trị tốt đẹp của đất nước hình chữ S. Ở một góc nhìn rộng hơn, tôi nghĩ đây là minh chứng sinh động cho sức mạnh của ngoại giao văn hóa, nơi những cuộc gặp gỡ cá nhân có thể tạo nên sự thấu hiểu giữa hai cộng đồng và góp phần làm sâu sắc thêm quan hệ hữu nghị giữa các nền văn hóa. Tôi xin trân trọng cảm ơn TS. Phạm Văn Luân và ông Trần Hiếu Thành đã cho tôi có cơ hội được gặp gỡ và học hỏi rất nhiều từ buổi này.

Hình 2: Ông Trần Hiếu Thành và sinh viên Trần Thanh Toàn gặp gỡ, trao đổi tại Hội thảo “Giám tuyển tương lai – Bước chuyển mình của bảo tàng tại Việt Nam”
Nguồn: Tư liệu
Lần đầu tiên tôi có cơ hội gặp ông Trần Hiếu Thành là tại Hội thảo “Giám tuyển tương lai – Bước chuyển mình của bảo tàng tại Việt Nam” được tổ chức tại Trường Đại học Văn hóa Thành phố Hồ Chí Minh. Ấn tượng đầu tiên của tôi không chỉ đến từ sự thân thiện, gần gũi mà còn bởi khả năng sử dụng tiếng Việt lưu loát của ông. Qua từng câu chuyện, từng cách trò chuyện với giảng viên và sinh viên, tôi cảm nhận được sự chân thành của một người nước ngoài luôn dành sự trân trọng đặc biệt đối với văn hóa Việt Nam. Đặc biệt, ông không chỉ nói tiếng Việt như một công cụ giao tiếp, mà còn dùng ngôn ngữ ấy để tạo nên sự gần gũi, xóa đi khoảng cách và thể hiện sự tôn trọng đối với người đối diện. Tôi nhận ra rằng, đằng sau sự lưu loát ấy là cả một quá trình học hỏi nghiêm túc, kiên trì và một tình cảm thật sự dành cho đất nước mà ông đang công tác.

Hình 3: Ông Trần Hiếu Thành tham dự và ủng hộ sinh viên Khoa Quản lý văn hóa, nghệ thuật tại sự kiện “Giữ nhịp song lang” do TS. Phạm Văn Luân và TS. Phạm Phương Thùy hướng dẫn
Nguồn: Tư liệu
Sau cuộc gặp đầu tiên ấy, tôi nhiều lần được gặp ông trong các chương trình học thuật và văn hóa. Tại Chương trình biểu diễn nghệ thuật gây quỹ “Giữ nhịp song lang” do TS. Phạm Văn Luân và TS. Phạm Phương Thùy hướng dẫn tại Trường Đại học Văn hóa Thành phố Hồ Chí Minh, ông đã dành sự quan tâm đặc biệt đối với nghệ thuật cải lương truyền thống Việt Nam. Không chỉ là một vị khách tham dự, ông chăm chú theo dõi từng tiết mục, tích cực trao đổi với các giảng viên, nghệ sĩ và sinh viên về giá trị của nghệ thuật dân tộc; đồng thời ông có những đóng góp thiết thực tại sự kiện trong phần gây quỹ ủng hộ nghệ sĩ cải lương khó khăn. Sự hiện diện của ông tại chương trình không đơn thuần là sự ủng hộ mang tính nghi thức, mà còn cho thấy ông thực sự quan tâm đến đời sống của nghệ thuật truyền thống, đặc biệt là những loại hình đang cần được bảo tồn và tiếp sức từ cộng đồng. Với ông, việc lắng nghe tiếng song lang, tiếng ca và tiếng đàn không chỉ là thưởng thức nghệ thuật, mà còn là cách chạm vào chiều sâu văn hóa Việt Nam – nơi ký ức, bản sắc và tâm hồn dân tộc được lưu giữ qua từng làn điệu.


Hình 4: TS. Phạm Văn Luân, ông Trần Hiếu Thành và sinh viên Trần Thanh Toàn tham dự các sự kiện
Nguồn: Tư liệu
Ông cũng hiện diện tại nhiều hoạt động học thuật quan trọng như Tọa đàm quốc tế “Khi công nghệ y khoa viết tiếp câu chuyện nhân văn” do Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn tổ chức, hay chuỗi hoạt động tưởng niệm 100 năm ngày mất Cụ Phan Châu Trinh do Trường Đại học Văn hóa Thành phố Hồ Chí Minh phối hợp với Trung tâm Nghiên cứu Việt Nam – Đại học Fulbright tổ chức tại Nhà hát Hòa Bình. Mỗi sự kiện đều cho thấy sự quan tâm sâu sắc của ông đối với đời sống văn hóa, giáo dục và các giá trị lịch sử của Việt Nam. Việc ông xuất hiện ở những diễn đàn đa dạng như vậy cho thấy ông không nhìn văn hóa Việt Nam như một lĩnh vực riêng lẻ, mà như một chỉnh thể gắn với giáo dục, khoa học, lịch sử và trách nhiệm xã hội. Chính sự hiện diện bền bỉ ấy đã giúp ông trở thành một người bạn quen thuộc của giới học thuật, đồng thời là cầu nối tự nhiên giữa các thế hệ sinh viên, giảng viên và những người làm công tác văn hóa.

Hình 5: TS. Phạm Văn Luân và ông Trần Hiếu Thành gặp gỡ và trao đổi trước Văn phòng Kinh tế và Văn hóa Đài Bắc tại Thành phố Hồ Chí Minh
Nguồn: Sinh viên Trần Thanh Toàn, ngày 22/7/2026
Điều khiến tôi và nhiều người quý trọng ông Trần Hiếu Thành không chỉ là khả năng nói tiếng Việt rất tự nhiên mà còn là thái độ luôn chủ động tìm hiểu, lắng nghe và lan tỏa những giá trị văn hóa Việt Nam. Sáu năm làm việc tại Việt Nam đã giúp ông trở thành một người bạn thân thiết của nhiều giảng viên, nhà nghiên cứu và sinh viên trong lĩnh vực văn hóa. Trong nhiều cuộc trò chuyện, ông thường đặt những câu hỏi rất cụ thể về lịch sử, phong tục, đời sống sinh viên và sự chuyển động của văn hóa đương đại Việt Nam; chính sự tò mò có chiều sâu ấy khiến ông trở nên gần gũi mà vẫn rất đáng kính. Ông không chỉ đến để quan sát, mà đến để học, để hiểu và để trân trọng.

Hình 6: TS. Phạm Văn Luân và ông Trần Hiếu Thành gặp gỡ và trao đổi trước Văn phòng Kinh tế và Văn hóa Đài Bắc tại Thành phố Hồ Chí Minh
Nguồn: Sinh viên Trần Thanh Toàn, ngày 22/7/2026
Cuộc gặp chia tay chiều ngày 22/7/2026 vì thế mang nhiều cảm xúc đặc biệt. Trong không khí thân tình tại Văn phòng Kinh tế và Văn hóa Đài Bắc tại Thành phố Hồ Chí Minh, ông Trần Hiếu Thành nhiều lần bày tỏ sự trân trọng đối với TS. Phạm Văn Luân. Ông chân thành chia sẻ rằng, trong suốt quá trình công tác tại Việt Nam, TS. Phạm Văn Luân luôn nhiệt tình kết nối, chia sẻ và đồng hành trong nhiều hoạt động giao lưu học thuật, văn hóa; đối với ông, TS. Phạm Văn Luân thực sự là một “đại sứ văn hóa Việt Nam”, luôn mang đến hình ảnh đẹp về con người Việt Nam bằng sự chân thành, cởi mở và trách nhiệm. Lời nhận xét ấy không phải là một lời xã giao, mà là sự ghi nhận từ trải nghiệm thực tế về một người thầy luôn chủ động mở cánh cửa kết nối, tạo điều kiện để sinh viên và giảng viên tiếp cận những giá trị văn hóa quốc tế bằng tinh thần cởi mở. Đó cũng là cách mà văn hóa được lan tỏa: không bằng những khẩu hiệu lớn lao, mà bằng sự hiện diện bền bỉ, tử tế và trách nhiệm trong từng hoạt động cụ thể. Lời chia sẻ mộc mạc nhưng đầy cảm xúc ấy đã để lại nhiều ấn tượng đối với những người có mặt. Đó không chỉ là sự ghi nhận dành cho một nhà giáo, nhà nghiên cứu văn hóa, mà còn phản ánh sức mạnh của ngoại giao văn hóa – nơi những mối quan hệ được xây dựng từ sự chân thành, sự sẻ chia và tình yêu dành cho văn hóa dân tộc. Trong bối cảnh ngoại giao nhân dân ngày càng được coi trọng, những lời nói như vậy có giá trị vượt lên trên một lời khen cá nhân; chúng cho thấy văn hóa có thể trở thành nền tảng để con người hiểu nhau, tin nhau và cùng nhau tạo nên những kết nối bền vững.

Hình 7: PGS.TS. Ngô Văn Minh nhận xét về hình lưu niệm TS. Phạm Văn Luân và ông Trần Hiếu Thành qua zalo
Nguồn: TS. Phạm Văn Luân, ngày 22/7/2026
Nhìn tấm ảnh lưu niệm giữa TS. Phạm Văn Luân và ông Trần Hiếu Thành, PGS.TS. Ngô Văn Minh nhận xét đây là hình ảnh mang nhiều ý nghĩa biểu tượng. Hai con người đến từ hai nền văn hóa khác nhau nhưng cùng gặp nhau ở tình yêu dành cho văn hóa Việt Nam và tinh thần kết nối quốc tế. Bức ảnh không chỉ ghi lại một khoảnh khắc chia tay mà còn thể hiện sự gần gũi, gắn kết giữa Việt Nam và Đài Loan thông qua những nhịp cầu văn hóa được vun đắp bằng sự thấu hiểu và tôn trọng lẫn nhau. Trong thời đại hội nhập, những hình ảnh như vậy có giá trị như một tư liệu sống động về ngoại giao văn hóa: chúng cho thấy một nụ cười, một cái bắt tay hay một cuộc trò chuyện chân thành đôi khi có sức mạnh hơn nhiều bài diễn văn dài. Chính từ những khoảnh khắc tưởng như rất nhỏ ấy, niềm tin giữa con người với con người được hình thành và lan rộng.
Trong buổi gặp, TS. Phạm Văn Luân và tôi cũng gửi tới ông Trần Hiếu Thành những lời chúc tốt đẹp nhất trước khi trở về quê hương. Chúng tôi mong ông luôn mạnh khỏe, thành công trên chặng đường mới và tiếp tục giữ trọn tình yêu dành cho văn hóa Việt Nam; đồng thời sẽ luôn là nhịp cầu gắn kết, thúc đẩy quan hệ giao lưu văn hóa, giáo dục giữa Việt Nam và Đài Loan trong thời gian tới. Đó cũng là lời hẹn cho những hợp tác tiếp theo, bởi các mối quan hệ bền vững thường không kết thúc ở một cuộc chia tay, mà tiếp tục được nuôi dưỡng bằng ký ức tốt đẹp và niềm tin vào tương lai.
Đáp lại tình cảm ấy, ông Trần Hiếu Thành gửi lời cảm ơn chân thành đến PGS-TS Lâm Nhân và quý thầy, cô trong ban lãnh đạo Trường Đại học Văn hóa Thành phố Hồ Chí Minh; TS. Vũ Thị Phương, TS. ĐD. NSƯT. Nhà biên kịch Hoàng Duẩn và quý thầy cô, sinh viên trong Khoa Quản lý văn hóa, nghệ thuật cùng các giảng viên đã luôn đồng hành, hỗ trợ ông trong suốt thời gian làm việc tại Việt Nam. Ông cho biết những tình cảm và trải nghiệm tại Việt Nam sẽ luôn là một phần ký ức đẹp trong cuộc đời mình. Sự trân trọng ấy cho thấy ông không chỉ ghi nhớ những hỗ trợ chuyên môn, mà còn ghi nhớ tình người – điều thường là phần sâu nhất và bền nhất trong mọi hành trình công tác ở nước ngoài. Có lẽ chính vì vậy mà khi rời Việt Nam, ông không mang theo cảm giác xa lạ, mà mang theo một phần ký ức đã được vun đắp bằng sự gắn bó thật lòng.

Hình 8: Ông Trần Hiếu Thành trao đổi và dặn dò sinh viên Trần Thanh Toàn về những bài học, kinh nghiệm nghiên cứu văn hóa theo gương TS. Phạm Văn Luân
Nguồn: TS. Phạm Văn Luân, ngày 22/7/2026
Đối với cá nhân tôi, điều khiến tôi xúc động nhất là trước lúc chia tay, ông Trần Hiếu Thành đã dành lời nhắn nhủ: “Hãy cố gắng chăm học, giữ gìn văn hóa và noi gương thầy TS. Phạm Văn Luân.” Đó không chỉ là một lời dặn dành cho riêng tôi, mà còn là sự gửi gắm niềm tin vào thế hệ trẻ Việt Nam – những người sẽ tiếp tục học hỏi, gìn giữ bản sắc và biết cách đưa văn hóa dân tộc bước ra thế giới bằng tri thức, thái độ và trách nhiệm. Với tôi, lời nhắn ấy còn là một lời nhắc nhở sâu sắc rằng học văn hóa không chỉ là học kiến thức, mà còn là học cách sống tử tế, biết trân trọng cội nguồn và biết làm cho văn hóa trở nên sống động trong đời sống hôm nay.

Hình 9: TS. Phạm Văn Luân và ông Trần Hiếu Thành trao đổi trước khi kết thúc buổi gặp gỡ
Nguồn: Sinh viên Trần Thanh Toàn, ngày 22/7/2026
Có lẽ, sau sáu năm công tác, điều quý giá nhất mà ông Trần Hiếu Thành mang về không chỉ là những kỷ niệm đẹp với Việt Nam, mà còn là tình yêu chân thành dành cho con người và văn hóa Việt. Điều quý giá hơn nữa là ông đã để lại trong lòng những người từng gặp ông một hình ảnh đẹp về một nhà ngoại giao khiêm nhường, gần gũi, biết lắng nghe và luôn tôn trọng bản sắc của đất nước sở tại. Và với những người từng có cơ hội gặp gỡ ông, hình ảnh một nhà ngoại giao luôn khiêm nhường, gần gũi, nói tiếng Việt thành thạo và hết lòng với các hoạt động văn hóa sẽ luôn là minh chứng đẹp cho sức mạnh của ngoại giao nhân dân – nơi văn hóa trở thành ngôn ngữ chung kết nối những tấm lòng, vượt qua mọi khoảng cách về quốc gia và biên giới. Hình ảnh ấy cũng nhắc chúng ta rằng, trong thời đại hội nhập, một sự quan tâm chân thành, một thái độ học hỏi nghiêm túc và một tình yêu văn hóa bền bỉ có thể tạo nên những nhịp cầu lâu dài hơn bất kỳ nghi thức ngoại giao nào.
Sinh viên Trần Thanh Toàn
Khoa Quản lý văn hóa, nghệ thuật
Trường Đại học Văn hóa TP. HCM