Mỏ neo ký ức và sứ mệnh của sinh viên văn hóa- Cảm nhận từ những “di sản sống” giữa dòng chảy đô thị qua lăng kính Lý luận văn hóa

(STT) Dưới lăng kính Lý luận văn hóa, những cây cổ thụ trăm năm tại Thảo Cầm Viên Sài Gòn hiện lên như "di sản sống" và chiếc mỏ neo ký ức, định hình bản sắc đô thị, đồng thời gợi mở tư duy bảo tồn bền vững giữa lòng TP. Hồ Chí Minh.
aA

Hình 1: Chủ tịch Hội đồng cây Di sản Việt Nam – GSTSKH Đặng Huy Huỳnh (bên trái) trong ngày công bố 46 cây Di sản ở Thảo cầm viên. Ảnh: Thanh Xuân)

Khi trang giáo trình hòa cùng hơi thở đời sống

Trong hành trình tiệm cận với môn Lý luận văn hóa, sinh viên ngành Văn hóa chúng tôi thường bắt đầu bằng những khái niệm tưởng chừng như khô khan: tính lịch sử, chủ thể văn hóa, chức năng gắn kết cộng đồng, hay sự biến đổi của hệ giá trị. Thế nhưng, khi đặt những lý thuyết ấy bên cạnh hai bài viết-một là góc nhìn trăn trở về nguy cơ “chiếm dụng di sản Hồ Gươm” trên xudua.com, và một là bài viết “Bảo tồn những ‘di sản sống’ giữa lòng TP Hồ Chí Minh” trên báo Quân đội nhân dân-những trang giáo trình bổng hóa thành hơi thở của đời sống thực tại.

Câu chuyện về hàng chục cây cổ thụ trăm năm tuổi tại Thảo Cầm Viên Sài Gòn được vinh danh là Cây Di sản Việt Nam không chỉ là tin tức văn hóa đơn thuần. Dưới góc nhìn của người học văn hóa, bài viết đã mở ra một nốt trầm xanh mát, dịu lành giữa lòng đô thị sôi động; đồng thời đặt ra lời giải thuyết phục cho bài toán: Làm thế nào để bảo tồn di sản một cách bền vững mà không làm nghẹt thở nhịp sống đương đại?

Dưới lăng kính Lý luận văn hóa: “Di sản sống” và vai trò của Chủ thể văn hóa

Một nguyên lý căn bản của Lý luận văn hóa khẳng định: Văn hóa không phải là một hóa thạch bất biến, mà là một thực thể sống do con người tạo ra, nuôi dưỡng và trao truyền.

Một di sản kiến trúc dù lộng lẫy đến đâu, nếu tách khỏi nhịp đập tâm hồn của cư dân bản địa, cũng chỉ còn là lớp vỏ vật chất vô hồn. Trái lại, những gốc Xà cừ, Chì vẽ, Chiêu liêu nước hàng trăm năm tuổi tại Thảo Cầm Viên Sài Gòn chính là hiện thân sinh động nhất của khái niệm “di sản sống”. Chúng không nằm trong tủ kính bảo tàng, không khép mình sau những tấm biển cấm, mà tiếp tục xòe bóng mát che chở cho những bước chân em nhỏ, người già, và du khách thập phương.

Hình 2: Thảo Cầm Viên có 8 cây cổ thụ được công nhận là Cây Di sản Việt Nam đầu tiên ở TP. Hồ Chí Minh – Nguồn: Mực tím, Báo Tuổi trẻ

Việc gắn biển vinh danh “Cây Di sản Việt Nam” không đơn thuần là một thủ tục hành chính, mà dưới góc nhìn Lý luận văn hóa, đó là hành vi định danh giá trị. Biến một cá thể thực vật thuần túy thành một thành tố văn hóa, nơi giao thoa giữa quá khứ và hiện tại. Khi du khách dừng chân đọc bảng thông tin, quá trình “tiếp nhận văn hóa” diễn ra tự nhiên, kết nối tâm hồn họ với lớp trầm tích lịch sử của vùng đất Gia Định – Sài Gòn xưa trong hẹ sinh thái – nhân văn.

“Sợ mất trí nhớ đô thị” và mỏ neo ký ức giữa lòng TP.HCM

Càng học Lý luận văn hóa, sinh viên chúng em càng thấu hiểu sự mong manh của ký ức đô thị. Giữa một TP.HCM chuyển mình vũ bão, những tòa tháp kính bóng lộn mọc lên có thể đại diện cho sự phồn vinh về kinh tế, nhưng lại dễ khiến con người rơi vào trạng thái bơ vơ, mất phương hướng tâm linh – hội chứng “mất trí nhớ đô thị”.

Tác giả bài viết trên báo Quân đội nhân dân đã chạm đến một chân lý sâu sắc: Một công trình kiến trúc khi xuống cấp có thể đập đi xây lại, nhưng một cây cổ thụ trăm năm một khi đã ngã xuống thì không một công nghệ hay nguồn lực tài chính nào có thể tái tạo nguyên vẹn giá trị lịch sử và ký ức.

Hình 3: Giảng viên, sinh viên trường ĐH Văn hóa TP. HCM bên gốc cây Đa có tiềm năng là cây Di săn ở Tà Đùng, 8/2026 – Nguồn: Nhóm nghiên cứu Cây Di sản – HCMUC

Những “di sản sống” này chính là chiếc mỏ neo ký ức. Chúng giữ cho đô thị không bị cuốn phăng đi trong cơn lốc toàn cầu hóa nhạt màu bản sắc. Nhìn hình ảnh du khách quốc tế chăm chú ngắm nhìn gốc cây cổ thụ, sinh viên văn hóa chúng tôi nhận ra rằng: Bản sắc không nằm ở những điều xa xỉ, mà nằm ở cách một cộng đồng biết trân trọng và bảo tồn những gì tự nhiên và lịch sử đã ban tặng.

Từ tư duy bảo tồn khoa học đến Trách nhiệm của Sinh viên Văn hóa

Một điểm sáng trong bài viết của Báo Quân đội nhân dân chính là góc nhìn bảo tồn bền vững: Đón nhận danh hiệu Cây Di sản mới chỉ là sự ghi nhận ban đầu, việc chăm sóc, bảo vệ lâu dài và khoa học để những “di sản sống” tiếp tục sinh trưởng mới là nhiệm vụ quan trọng nhất.

Cách Thảo Cầm Viên Sài Gòn phối hợp cùng các nhà khoa học, chuyên gia lâm nghiệp để theo dõi sức khỏe, lập hồ sơ quản lý từng gốc cây là bài học thực tiễn đắt giá cho người làm công tác Quản lý văn hóa. Bảo tồn di sản không phải là “đóng băng” hay tô vẽ hào nhoáng, mà đòi hỏi sự kết hợp giữa tri thức khoa học, tinh thần trách nhiệm và sự đồng lòng của toàn xã hội (xã hội hóa).

Hình 4: Khu vực Thảo Cầm Viên Sài Gòn nhìn từ trên cao – Nguồn: Báo Dân trí

Là sinh viên ngành Văn hóa, chúng tôi hiểu rằng nhiệm vụ của mình trong tương lai không chỉ là đứng trên giảng đường hay ngồi trong văn phòng quy hoạch, mà phải là chiếc cầu nối:

Kết nối Tri thức và Đời sống: Mang những lý thuyết khô khan của Lý luận văn hóa biến thành những chiến lược truyền thông, quản lý di sản văn hóa, sinh thái – nhân văn và bền vững.

Bảo vệ Quyền văn hóa của Cộng đồng: Đảm bảo rằng mọi quy hoạch hay dự án phát triển đều phải tôn trọng “sợi dây tình cảm”, lối sống “Thuận Thiên” giữa người dân và không gian di sản.

Đánh thức Ý thức Cộng đồng: Giúp thế hệ trẻ hiểu rằng bảo vệ di sản không phải là chuyện riêng của các nhà khoa học, mà là hành động yêu nước và giữ gìn căn cước văn hóa của chính mình.

Lời kết: Ngọn lửa trao truyền cho thế hệ trẻ

Khép lại hai bài viết, điều đọng lại lớn nhất trong lòng một sinh viên văn hóa không chỉ là niềm tự hào về những “di sản sống” giữa lòng TP.HCM hay trăn trở về cảnh quan Hồ Gươm, mà là một thức tỉnh về trách nhiệm.

Môn Lý luận văn hóa đã cho chúng tôi một đôi mắt để nhìn xuyên qua lớp vỏ vật chất của đô thị, thấy được linh hồn của quá khứ đang thì thầm dưới những tán cây cổ thụ. Bảo tồn di sản sống chưa bao giờ là một cuộc níu kéo quá khứ vô vọng, mà là hành động định hướng tương lai có bản sắc.

Những cây cổ thụ Thảo Cầm Viên vẫn đang âm thầm vươn cao, tỏa bóng che chở cho bao thế hệ. Và thế hệ sinh viên văn hóa chúng tôi hôm nay nguyện sẽ là những “người gác cổng ký ức”, đưa tri thức và nhiệt huyết sức trẻ giữ cho những dòng chảy di sản ấy mãi mãi xanh tươi, trường tồn cùng nhịp đập của dân tộc.

Vũ Thị Ngọc Thảo, SV D25QL173

DANH MỤC TÀI LIỆU THAM KHẢO

Nguyễn, T. H. (2026, September 10). Đừng chiếm dụng giá trị di sản của Hồ Gươm. Blog Hậu Khảo Cổ. https://haukhaoco2010.blogspot.com/2026/09/ung-chiem-dung-gia-tri-di-san-cua-ho.html

Nguyễn, V. H. N. (2026, September 14). Cảm nhận về bài viết “Đừng chiếm dụng giá trị di sản của Hồ Gươm” trong mối liên hệ với môn Lý luận văn hóa. Xudua.

Phạm, N. T. (2012). Giáo trình Lý luận văn hóa. NXB Chính trị Quốc gia Sự thật.

Thanh Xuân. (2026, September 13). Bảo tồn những “di sản sống” giữa lòng TP Hồ Chí Minh. Báo Quân đội nhân dân. https://www.qdnd.vn/van-hoa/doi-song/bao-ton-nhung-di-san-song-giua-long-tp-ho-chi-minh-1056812

| Bình luận (0)

Tối đa: 1500 ký tự