
Trong cuộc sống hiện đại, phát triển đời sống cộng đồng không chỉ được thể hiện qua việc nâng cao điều kiện vật chất mà còn thông qua việc xây dựng đời sống tinh thần phong phú, tạo cơ hội để con người giao lưu, kết nối và cùng tham gia các hoạt động văn hóa, nghệ thuật. Trong quá trình học tập môn Phát triển đời sống văn hóa cộng đồng, em có cơ hội tham gia chương trình nghệ thuật “Music In The Dark – Trời Của Ta! Đất Của Ta!” tại Hội trường C của Trường Đại học Văn hóa Thành phố Hồ Chí Minh (số 51 Quốc Hương, phường An Khánh, Thành phố Hồ Chí Minh) vào tối ngày 12 tháng 9 năm 2026.

tại Hội trường C của Trường Đại học Văn hóa Thành phố Hồ Chí Minh
Nguồn: sinh viên Nguyễn Ngọc Thùy ngày 12/9/2026.
Đây là một trải nghiệm khá đặc biệt đối với em, bởi chương trình không đơn thuần là một buổi biểu diễn âm nhạc mà còn tạo ra không gian để người xem lắng nghe, hồi tưởng và kết nối với những giá trị văn hóa của quê hương, đất nước. Qua trải nghiệm này, em nhận ra rằng nghệ thuật khi được đặt trong một không gian phù hợp có thể trở thành một phương thức rất hiệu quả để con người tiếp cận và cảm nhận văn hóa.
“Trời của ta! Đất của ta!” là một tên gọi ngắn nhưng gợi lên nhiều suy nghĩ. Theo cảm nhận của em, “trời” và “đất” không chỉ đơn giản là không gian tự nhiên mà còn tượng trưng cho quê hương, cội nguồn và nơi mỗi con người thuộc về. Từ “của ta” tạo nên cảm giác gần gũi, nhấn mạnh mối quan hệ giữa cá nhân với quê hương và đất nước. Vì vậy, tên chương trình giống như một lời khẳng định về sự gắn bó, đất nước không phải là một khái niệm xa xôi mà hiện diện trong ký ức, trong tiếng nói, âm nhạc, con người và những câu chuyện rất quen thuộc của mỗi chúng ta. Thông điệp “Có một Việt Nam trong tôi” cũng giúp em hiểu rằng mỗi người đều có một cách riêng để ghi nhớ và cảm nhận Việt Nam.

Thành phố Hồ Chí Minh Nguồn: Nguyễn Ngọc Thùy ngày 12/9/2026.
Điểm đặc biệt của chương trình nằm ngay ở tên gọi Music In The Dark – âm nhạc trong bóng tối. Thay vì để ánh sáng và hình ảnh trở thành yếu tố chính, chương trình sử dụng bóng tối như một cách giúp khán giả tạm gác thị giác để tập trung nhiều hơn vào âm thanh và cảm xúc. Khi ánh sáng dần lắng xuống, em có cảm giác không gian xung quanh trở nên yên tĩnh hơn và bản thân cũng chú ý hơn đến từng giai điệu, tiếng hát và âm thanh được vang lên. Chính điều này làm cho việc thưởng thức nghệ thuật trở nên khác với một chương trình biểu diễn thông thường. Âm nhạc không chỉ được nghe bằng tai mà còn được cảm nhận bằng ký ức và cảm xúc của mỗi người.
Nội dung chương trình đưa khán giả đi qua những lát cắt về quê hương và cội nguồn, con người và ký ức, quá khứ và hiện tại. Những thanh âm quen thuộc khiến em liên tưởng đến gia đình, quê hương và những câu chuyện đã từng nghe từ người thân hoặc được biết qua các thế hệ. Điều em thích ở chương trình là cách những giá trị tưởng như rất quen thuộc được kể lại bằng một hình thức nghệ thuật mới. Qua đó, người trẻ không cảm thấy văn hóa truyền thống là điều quá xa vời hay chỉ tồn tại trong sách vở mà có thể tiếp cận thông qua âm nhạc và trải nghiệm trực tiếp.

Chương V: Trống cơm – Sáng tác Đặng Hữu Phước, biểu diễn bởi Mai Anh, Bảo Nhi tại Hội trường C của Trường Đại học Văn hóa Thành phố Hồ Chí Minh Nguồn: Nguyễn Ngọc Thùy ngày 12/9/2026.
Trong toàn bộ chương trình, phần kết là tiết mục để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhất. Khi các nghệ sĩ, ca sĩ, khán giả cùng hòa mình vào một không gian âm nhạc chung với bài hát “ Nhà tôi có treo một lá cờ, sáng tác DTAP”, những giọng hát và giai điệu đan xen tạo nên cảm giác vừa sôi động vừa xúc động. Em cảm nhận rất rõ tinh thần đoàn kết trong khoảnh khắc ấy.

Mỗi nghệ sĩ, ca sĩ đều có một màu sắc riêng nhưng khi cùng đứng trên sân khấu, cùng với những khán giả ngồi ở trong Hội trường tất cả lại tạo nên một bức tranh âm nhạc thống nhất. Khoảnh khắc kết thúc khiến em suy nghĩ nhiều hơn về ý nghĩa của tên chương trình. “Trời của ta! Đất của ta!” không chỉ nói về trời và đất theo nghĩa thông thường mà còn nói về quê hương, ký ức và những giá trị thuộc về mỗi người Việt Nam. Từ đất của cội nguồn, bóng tối của ký ức đến ánh sáng của tương lai, chương trình đã tạo thành một hành trình cảm xúc khá trọn vẹn.
Dưới góc nhìn của môn Phát triển đời sống văn hóa cộng đồng, điều em nhận thấy rõ nhất là nghệ thuật có khả năng trở thành một phương tiện kết nối con người. Những người tham dự có thể khác nhau về độ tuổi, hoàn cảnh và trải nghiệm, nhưng khi cùng ngồi trong một không gian và lắng nghe những giai điệu về quê hương, đất nước, mọi người lại có thể chia sẻ những cảm xúc chung. Việc cùng thưởng thức, cùng suy ngẫm và cùng kết nối với những giá trị văn hóa chính là một biểu hiện của đời sống văn hóa cộng đồng. Qua đó, em hiểu rằng phát triển đời sống cộng đồng không chỉ là xây dựng cơ sở vật chất hay tổ chức những hoạt động quy mô lớn mà còn là tạo ra những không gian văn hóa để con người được tham gia, giao lưu, chia sẻ và đáp ứng nhu cầu tinh thần.
Sau chương trình, em nhận ra rằng văn hóa và nghệ thuật chỉ thật sự có sức sống khi được đưa vào đời sống và để cộng đồng trực tiếp trải nghiệm. Một chương trình âm nhạc có thể giúp người trẻ hiểu hơn về lịch sử; một không gian nghệ thuật có thể khơi dậy ký ức; một hoạt động văn hóa có thể tạo ra sự gắn kết giữa những con người xa lạ. Đối với bản thân em, là sinh viên ngành Di sản Văn hóa, trải nghiệm này giúp em nhận thức rõ hơn trách nhiệm của người trẻ trong việc tiếp nhận, gìn giữ và lan tỏa các giá trị văn hóa bằng những hình thức phù hợp với xã hội hiện đại. Đặc biệt, em hiểu rằng việc bảo tồn văn hóa không có nghĩa là giữ nguyên mọi thứ trong quá khứ, mà còn cần tìm ra những cách thể hiện mới để văn hóa có thể tiếp cận gần hơn với cộng đồng và thế hệ trẻ.
Có thể nói, “Music In The Dark – Trời Của Ta! Đất Của Ta!” đối với em không chỉ là một chương trình nghệ thuật mà còn là một trải nghiệm văn hóa đáng nhớ. Chương trình đã đưa em đi từ sự bình yên của quê hương, qua những ký ức của quá khứ và cuối cùng hướng đến một chân trời mới. Qua những giai điệu ấy, em càng hiểu rằng quê hương và đất nước đôi khi không nằm ở những điều quá lớn lao mà hiện diện trong một bài hát, một âm thanh, một ký ức hay một cảm xúc rất riêng của mỗi người. Từ trải nghiệm này, em càng trân trọng hơn vai trò của nghệ thuật trong việc nuôi dưỡng tình yêu văn hóa, kết nối cộng đồng và góp phần làm cho đời sống tinh thần của con người trở nên phong phú hơn.
Sinh viên Nguyễn Ngọc Thùy
Khoa Di sản và Văn hóa dân tộc
Trường Đại học Văn hóa TP.HCM
TÀI LIỆU THAM KHẢO
Soul Institute of Arts – SIA (2026). MUSIC IN THE DARK 2026 TRỜI CỦA TA! ĐẤT CỦA TA! – Hành trình của giác quan: Ánh sáng → Bóng tối → Ánh sáng.
https://sia.edu.vn/en/, Truy cập lúc 23 giờ 35 ngày 12/9/2026
Soul Institute of Arts – SIA (2026). MUSIC IN THE DARK 2026 – TRỜI CỦA TA! ĐẤT CỦA TA!
https://www.facebook.com/sia.edu.vn/, Truy cập lúc 23 giờ 40 ngày 12/9/2026