
Theo câu quan họ Bắc Ninh
Được sự đồng ý của tác giả, Sáng tạo Trẻ Bến Tre xin được trân trọng giới thiệu lại trang thơ GSTS. Nguyễn Chí Bền (trên báo QĐND) – người Thầy khả kính của các thế hệ sinh viên trường Cao đẳng Sư phạm Bến Tre những năm đầu trường mới thành lập đến những năm 1990.

“Người Bắc Ninh vốn trọng chữ tình”
Câu hát dẫn tôi về làng Diềm ngày hội
Chén rượu trên tay sao mà khó nói
Tay em ngọc ngà chẳng uống cũng say
Nỗi nhớ thương ở cùng người quan họ
Không vợ chồng vẫn rung động trái tim
Chẳng thích nhau vẫn mãi miết đi tìm
Quên hận thù kết làm bè bạn
Giận dữ đưa đường tìm nơi thù hận
Có bao giờ thành câu hát được đâu
Thuyền thúng vẫn từ sông Dâu
Mấp mênh nước tìm đường ra biển
Thù hận chẳng làm ai to lớn
Chỉ khiến người thành con rối cuộc đời
Dòng sông nước chảy thuyền trôi
Ly rượu ngọt thành ly rượu đắng
Đừng chọn ao nhà thành nơi ngụp lặn
Thuyền đợi bên sông câu hát gọi tình
Không còn chữ tình hãy còn chữ nghĩa
Rồi mai này trở lại Bắc Ninh
Người Bắc Ninh vốn trọng chữ tình!
Gặp em hội làng
Hội làng mở lại ngày mai
Đình làng sửa soạn chờ nơi người ngồi
Trước sân, sóng dập dềnh trôi
Con thuyền hò hẹn để rồi em qua
Chẳng còn cây gạo nở hoa
Vẫn rợp ký ức tháng ba lại về
Bánh ngon tay đẹp từ khuya
Kiệu rước chật kín đường đê đủ cờ
Thực mà ảo, ảo mà mơ
Mắt ai lóng lánh còn chờ đợi ai
Chỉ trái tim biết nỗi dài
Tình trong nỗi nhớ, tình ngoài bến sông
Chẳng nên vợ, chẳng thành chồng
Câu hát nhắn gửi sâu đắm nỗi đau
Vạt áo chẳng đủ ghi đầu
Mắt ghi, tim nhớ dài dầu thời gian
Trống giục mau đến hội làng
Tim giục mau đến gặp chàng liền anh
Thánh ngự trên cõi cao xanh
Phù hộ để cho chúng mình thương nhau
Câu hát là một cây cầu
Quan họ chia bớt nỗi sầu bấy lâu
Thương nhau mái tóc bạc màu
Hội làng mở để gặp nhau em à!
Thật gần mà cũng thật xa
Bao giờ chung một mái nhà, em ơi…
Nghe quan họ ở xứ người
Chẳng có sông quê, chẳng có con thuyền
Chẳng có mưa tháng Giêng làm em ướt áo
Ngoài sân tuyết rải nghiêng nghiêng
Mọi người đợi mắt nhìn em
Cả khán phòng lặng im ngồi nghe em hát
Tiếng em ngân nga thay cho tiếng nhạc
Người ơi, người ở đừng về…
Những người đàn ông com lê cà vạt
Những người phụ nữ tóc vàng lặng im
Họ không hiểu tiếng nhưng rung động trái tim
Ánh mắt gặp nhau trong lời hát
Ngồi tựa song đào, giường không lặng ngắt
Tuyết trắng đầy trời tay ấm tìm nhau
Em ở đây, anh ở đâu
Câu hát bắc cầu qua dòng sông nỗi nhớ
Khắp các làng quan họ
Anh ngồi cạnh em đây
Nụ hôn trao dưới tàng cây
Trái tim ngân nhịp nhàng cùng câu hát
Người ở lại đây, xin người ở đừng về
Mọi người vẫn lắng nghe
Bài hát nghe nhưng lời không hiểu
Nhưng trái tim có cách hiểu của mình
Trái đất này thì xanh
Bàn tay này thì ấm
Quan họ Bắc Ninh câu hát nghĩa tình
Không động đầu môi nên ai cũng hiểu
Mọi lời ca tim đến trái tim
Em ở chốn nào anh cũng tìm em
Lấp lánh trong anh, lấp lánh từ đôi mắt
Tình yêu đến từ câu hát Ở xứ người quan họ là em
Tuyết trắng trời có tiếng Việt Nam
Em là người quan họ
Em người quan họ
Em là con gái Bắc Ninh
Câu hát ấy bà dạy em bằng quan họ
Tự khi nào em chẳng còn nhớ nữa
Người Bắc Ninh vốn trọng nghĩa tình
Sông lênh đênh mạn thuyền ngồi tựa
Bên bờ, làng mở hội hẹn duyên
Em tìm anh, anh lại tìm em
Sông chẳng nhờ để bắc cầu dải yếm
Tay em trắng thon, làm gối anh nằm
Chẳng cần trăng sáng đêm rằm
Triền đê nơi chúng mình hò hẹn
Vạt cỏ thay chiếu nằm
Cỏ ơi xin đừng nát
Để năm nào chúng tôi cũng gặp nhau
Nước sông trôi thăm thẳm về đâu
Đem nỗi buồn của chúng mình ra biển
Giá như liền anh đừng thể hẹn
Liền em chờ vơi vẹn xuân xanh
Hẹn cùng câu hát
“Người ơi, người ở đừng về”
Nghe câu em hát tái tê cõi lòng
Thuyền tình đang ở trên sông
Đã hẹn mai gặp… trong mong nỗi gì
Phòng không, giường chiếc đêm khuya
Nước mắt chảy ngược đắm đìa trái tim
Ngày mai anh lại gặp em
Xin đừng thổn thức suốt đêm thêm buồn
Ngoài trời nhòa nhạt trăng suông
Yếm đào tuột xuống… một giường, một em
Gió ơi, đừng trộm ghé nhìn
Liền chị tình giặc lại tìm liền anh
Thoáng rồi đã hết ngày xuân
Tình trong giấc mộng hẹn lần gặp sau
Tay trong tay mắt tìm nhau lại tìm
(STT Bến Tre giới thiệu nguồn: PVL)