
TẢN MẠN MÙA GIÁNG SINH 2025

(STTBT) Mùa Giáng sinh 2025 đã về, không chỉ có gió se lạnh mà năm nay Sài Gòn còn có cả mưa lớn…trong bối cảnh có vẻ “không thuận thiên” đó càng làm chúng ta soi tỏ hơn 3 từ khóa “TÍN- HẠNH- NGUYỆN”, thông qua TS. Phạm Văn Luân, cố vấn Nhóm Sáng tạo Trẻ Bến Tre, được sự đồng ý của anh Hồ Nhựt Quang, Chủ nhiệm CLB Nghiên cứu và Vinh danh Văn hóa Nam Bộ, chúng tôi xin trân trọng giới thiệu bài cảm nhận của anh thay lời chúc Giáng sinh an lành, đón năm mới – 2026 hạnh phúc và thành công đến với tất cả chúng ta…
Đối với tôi, 3 từ TÍN- HẠNH- NGUYỆN được xem là công thức để mình yêu cuộc sống, tin tưởng vào cuộc đời. Một khi mình đã yêu kính thì phải tin, tin vào đấng tối cao. Đấng tối cao đó có thể là vô hình hoặc hữu hình, thậm chí là tá hình. Sự tá hình chính là hiện hữu trong một thực thể, một con người thực tế nào đó, do vậy là dân gian có câu, “thằng đó nó hiền như Phật vậy”, “tánh thằng kia giống như Trương Phi vậy”… Trong đời mỗi người chúng ta, sự tin đó được kết nối liên tu bất tận như một cây đại thụ mà cội rễ của nó chính là ta tin vào chính ta. Đó có thể là tin vào đấng tối cao, ông bà cha mẹ… có khi là một idol nào đó. Một khi đã sàng lọc, chọn lựa để tin thì tự nhiên lòng ta sẽ sáng vì chất HẠNH được sinh ra khiến ta HẠNH PHÚC. Chất HẠNH nhiều thì PHÚC nhiều, có khi chất HẠNH trở thành một kho tàng khiến ta có cả tài sản lớn về HẠNH PHÚC. Khi có HẠNH trong tâm, chúng ta dễ dàng thích nghi hoàn cảnh, kham nhẫn mà vui, đạm bạc mà thích, giản đơn mà vĩ đại.
Một ngày nào đó bỗng dưng ta thấy tại sao mình hạnh phúc đến như vậy, chất HẠNH luôn hòa quyện châu thân, khiến Thân- Tâm- Trí luôn vững vàng và tinh tấn, đó chính là lúc chúng ta đã giác ngộ. ĐỨC TIN cho ta chỗ bám trụ giữa dòng đời xô bồ, nghiệt ngã. Thân-Tâm-Trí chính là 3 pháp báu của ta. Một khi 3 pháp báu đó trụ vững thì suối nguồn của Trí Hạnh, Tâm Hạnh và Thân Hạnh được tạo tác.
Việc cuối cùng, CHẤT HẠNH đó có trường tồn hay không chính là ta kiên định với chữ TIN bao lâu? Khi mà thế giới ảo ngày nay và công nghệ số tác động quá lớn, nó có thể khiến ta dễ bị lay động lòng tin. Không tin vào đức tin nào, không tin vào ông bà cha mẹ, không tin vào cộng đồng, không tin vào chính quốc gia hay quê hương của mình thì chính là lúc ta đã cạn kiện dòng suối hạnh, khô cằn trong thể xác, u tối trong trí tuệ và cái ác lấp đầy trong tâm.
Cội tin không ai trồng cho ta, không ai bán để ta mua, tất cả do ta tự chọn hạt giống mà trồng, trồng do ta và vì ta.
Mời quý vị hãy những nhìn tấm ảnh này, một chàng trai giữa trung tâm thành phố chiều 23/12/2025 khi mà mọi người chuẩn bị đón Giáng Sinh.

Trong khi nhiều người kính lạy đức tin thường tranh giành đứng vị trí trung tâm, phải đối diện tượng đức tin, thậm chí phải được chạm vào tượng đức tin, thì anh ta lặng lẽ đứng một góc ở công trình đang sửa chữa của nhà thờ, trầm tư và cầu nguyện.


Giống như câu nói của đồng bào Phật giáo “Tâm tích Phật, Phật tích tâm” hay “Kính như tại”, đức tin là vi diệu như một từ trường lan tỏa, vô sắc tướng, vô thanh vô vị nhưng ảnh hưởng rất lớn và quan trọng bởi đức tin âm thầm gội rửa cho ta những bụi bẩn của đời để ta thanh sạch, gọt giũa và chỉnh đốn, an ủi và thắp sáng cho tâm trí của ta.

Nhìn những bức ảnh này tôi thấy Thành phố mình đẹp quá, tuy không phải sang trọng và hiện đại như các thành phố giàu có ở các quốc gia khác mà đẹp vì chính trong nội tại của thành phố có một tài nguyên TÂM HẠNH luôn đong đầy để tình yêu nhân loại, bác ái, hòa bình góp phần kiến tạo kho tàng quý giá về văn minh vị nhân sinh.
Hồ Nhựt Quang